Duck hunt
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 36

 Chương 104: Thầm thông tin tức 2
Tuy dùng từ trộm với Lãnh Dạ không thỏa đáng cho lắm, nhưng đúng là hắn trộm.
Thế nào là trộm?
Không hỏi đã lấy, chính là trộm.
Cổ Lạc Nhi lập tức đoạt lấy chiếc vòng, cất trên người, hỏi: "Hắn ở đâu?"
Phúc Quý chỉ vào chiếc xe ngựa bình thường ngoài cửa tiệm nói: "Trên xe."
Cổ Lạc Nhi bọc bọc vòng ngọc, đi ra ngoài cửa.
Lãnh Dạ an vị ngồi trên xe ngựa, thấy nàng đi ra, vén một góc rèm lên.
Đến khi Cổ Lạc Nhi tới trước mắt, thấp giọng kêu: "Lên xe."
Cổ Lạc Nhi mạng nhỏ nằm trong tay người ta, nào dám không nghe lời hắn, nhấc chân định lên xe.
Phía sau, Nguyên Phương vội vàng ngăn cản.
"Đông gia, người muốn đi đâu? Nguyên Phương hộ tống người đi."
Ngày hôm qua, Cổ Lạc Nhi gặp nạn, thiếu chút nữa mệnh đoản, hắn nào dám khinh thường nữa.
Cổ Lạc Nhi quay đầu lại đáp: "Ta đi xử lý chút chuyện, không có nguy hiểm, ngươi không cần phải đi ."
"Như vậy sao được? Vạn nhất. . . . . . , vẫn nên để cho Nguyên Phương đi theo người."
Cổ Lạc Nhi nhìn nhìn tiện y của Nguyên Phương, lại nhìn mấy thị vệ đằng sau hắn, lắc đầu.
"Thật sự không cần, ta đã nói rồi, không có nguy hiểm."
Cổ Lạc Nhi dứt lời lên xe.
Lãnh Dạ không chút biểu tình, tay nâng nâng hướng chỗ ngồi đối diện.
Cổ Lạc Nhi ngồi xuống đối diện theo lời hắn.
Xe ngựa chậm rãi tiến về phía trước, sau đó càng chạy càng nhanh.
Cổ Lạc Nhi qua kẽ hở bức màn, trông thấy Nguyên Phương chưa từ bỏ ý định mà theo ở phía sau.
"Chúng ta đi đâu?"
Cổ Lạc Nhi hỏi.
"Đi thì biết."
Lãnh Dạ lạnh như băng thuyết, nhắm mắt lại dưỡng thần.
Xe ngựa luẩn quẩn trên ngã tư đường, vòng qua vòng lại được một hồi mới dừng lại.
Cổ Lạc Nhi nghe thấy xa phu ở ngoài cửa thấp giọng bẩm báo.
"Bảo chủ, đã bỏ ở phía sau."
"Được, đến Di Viên."
Lãnh Dạ nhàn nhạt đáp ứng , vẫn nhắm mắt dưỡng thần như cũ, không để ý tới Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi vụng trộm làm mặt quỷ về phía hắn, không thèm để ý tới hắn, xuyên qua bức màn thưởng thức phong cảnh bên ngoài.
Đoán rằng vừa rồi xa phu đã bỏ lại đám Nguyên Phương ở phía sau.
Bởi vì hiện tại phía sau xe ngựa không nhìn thấy tung tích của bọn hắn, mà xe ngựa cũng không tiếp tục lượn vòng nữa.
Cũng không có ai phát hiện, cách đó khá xa, có một chiếc xe ngựa khác, chầm chậm theo sát đằng sau bọn họ.
Rất nhanh, bọn họ đi vào một nơi cảnh sắc trong thành.
Đây là khu lâm viên lớn nhất trong thành, tên gọi Di Viên.
Cổ Lạc Nhi đã từng cùng nhóm hậu phi đến đây chơi đùa một lần, chính là lần đầu tiên xuất cung xem xét việc mua Minh Châu lâu.
Ở giữa Di Viên, có một quảng trường lớn, cực kỳ rộng rãi.
Còn nhớ lúc trước đến, trên quảng trường có rất nhiều tiết mục tạp kỹ, rất náo nhiệt.
Mà bây giờ, trên quảng trường lại không có một bóng người, đại khái bởi vì hiện tại là thời điểm ăn trưa.
Cổ Lạc Nhi đương nhiên không ngờ tới, những người kia đều đã bị thủ hạ của Lãnh Dạ hảo tâm "Khuyên nhủ" rời đi.
Bởi vì, Lãnh Dạ muốn ở đây hỏi nàng chút vấn đề.
Xe ngựa chạy thẳng đến giữa quảng trường mới dừng lại.
Chiếc xe ngựa vẫn đi theo sát phía sau bọn họ không dám đứng quá gần, chỉ có thể ở ngoài quảng trường, dừng lại dưới một tàng cây liễu lớn.
Đây là một con đường tương đối rộng, phía trên, có một cửa hàng bán ngọc khí.
Xe ngựa đứng ở đây, khiến người ta có cảm giác, giống như đang đợi người nào đó trong cửa tiệm, sẽ không làm cho người khác nghi ngờ.
Quả nhiên Lãnh Dạ không nghi ngờ gì.
Hơn nữa, quảng trường rất rộng, cho dù có người theo dõi hắn, nhất định sẽ không nghe được lời hắn và Cổ Lạc Nhi nói.
Bởi vậy, Lãnh Dạ yên tâm hỏi: "Mấy ngày nay người đều ở cùng một chỗ với hắn?"
Hắn tuyệt không ngờ rằng, lời hắn cùng Cổ Lạc Nhi nói bị người khác nghe được một chữ cũng không sót.
Dưới cây liễu lớn, Đông Phong Túy ngồi ở chỗ của xa phu.
Trên đầu hắn đội nón mây, nhưng thấp hơn so với xa phu bình thường.
Nón mây che toàn bộ khuôn mặt, không ai thấy được mặt hắn.
Hắn đoán rằng, Lãnh Dạ sẽ tới tìm Cổ Lạc Nhi sớm hơn.
Hơn nữa còn đoán được, y sẽ mang Cổ Lạc Nhi đến nơi khác thám thính tin tức, bởi vậy mới một đường theo tới.
Quảng trường rất rộng, với người khác nhất định sẽ không nghe thấy Cổ Lạc Nhi cùng Lãnh Dạ nói chuyện.
Chỉ có điều, Đông Phong Túy đâu phải người bình thường, hắn là Đông Phong Túy.
Hắn thấy xe ngựa ngừng lại, biết rằng Lãnh Dạ sắp hỏi.
Vì vậy ngồi ở trên xe ngựa, giả như đang chờ người, vận công ngưng thần lắng nghe.
May là, mọi người trên quảng trường đã bị Lãnh Dạ cưỡng chế di dời, không có tạp âm, bởi vậy, Đông Phong Túy nghe thấy hết sức rõ ràng.
Hắn nghe thấy Lãnh Dạ hỏi Cổ Lạc Nhi.
Nghe thấy Cổ Lạc Nhi đang trả lời: "Đúng vậy a, ta làm theo lời ngươi, mỗi buổi tối đều ở trong phòng hắn cùng hắn ngủ."
Nghe thấy mấy chữ cùng hắn ngủ, khóe môi Đông Phong Túy nhịn không được mà giương lên.
"Ừm."
Lãnh Dạ trầm thấp trả lời.
Cổ Lạc Nhi bất mãn hỏi: "Sao vậy? Ngươi không tin? Không tin ngươi có thể đi hỏi người khác, thật sự ta mỗi buổi tối đều ở trong phòng hắn ngủ."
"Buổi tối hắn đã làm những gì?" Lãnh Dạ hỏi.
Cổ Lạc Nhi trong đầu đã nghĩ ra đáp án vô số lần, bởi vậy trả lời hết sức nhanh chóng tự nhiên.
"Đều nói hắn là một hoàng đế lười, còn có thể làm gì? Đương nhiên là ngủ chứ sao."
"Chỉ có ngủ?"
Ngữ khí Lãnh Dạ rõ ràng hết sức hoài nghi.
Cổ Lạc Nhi khoát khoát tay.
"Ta không biết ngươi mong đợi điều gì ở hắn. Aiz, mấy buổi tối nay ta thật sự chịu giày vò khủng khiếp."
"Nói thử xem?"
Ánh mắt Lãnh Dạ nhìn Cổ Lạc Nhi trở nên sắc bén.
Cổ Lạc Nhi cực kỳ khoa trương kể khổ.
"Aiz, mỗi buổi tối đều ngủ không ngon giấc. Ngươi xem, ta gầy đi nè? Có phải ngay cả quầng mắt đều có? Chính là bị hắn quấy nhiễu."
Lãnh Dạ lạnh lùng đánh giá Cổ Lạc Nhi.
Ừm, có chút gầy, song tựa hồ cũng không có quầng mắt.
Đông Phong Túy càng thêm ngưng thần lắng nghe.
Chẳng lẽ Cổ Lạc Nhi phát hiện hành vi khác thường của hắn? Nhưng mà, rõ ràng mỗi đêm nàng đều ngủ rất ngon nha.
Hai tối đầu hắn không yên tâm, còn điểm huyệt ngủ của nàng.
Về sau phát hiện cái này hoàn toàn không cần thiết.
Cổ Lạc Nhi căn bản không có hứng thú quan tâm hắn, hơn nữa, nàng còn ngủ say như chết.
Đông Phong Túy tuyệt đối chắc chắn, nếu như hắn ném nàng vào nơi hoang dã, nàng vẫn sẽ ngáy o o ngủ một mạch tới sáng.
Cổ Lạc Nhi than thở một hồi, còn nói.
"Ta rốt cuộc cũng hiểu vì sao lúc ngủ hắn không cho người khác canh giữ ở trong phòng, hóa ra là để che đậy."
"Nói điểm chính."
Lãnh Dạ không kiên nhẫn quát khẽ.
Nói nửa ngày chưa đến nội dung chính.
"Được, được, ta nói đây."



Chương 105: Hoàng đế lười háo sắc, định làm gì?
Cổ Lạc Nhi thần thần bí bí tiến đến trước mặt Lãnh Dạ, hoàn toàn là một gương mặt bát quái nhiều chuyện.
"Nói cho ngươi biết, đừng nhìn hắn ban ngày ngủ lịch sự, thế mà trời vừa tối đã nghiến răng ngáy to, ồn chết đi được."
Nghiến răng?
Ngáy to?
Đông Phong Túy tay nắm dây cương càng thêm dùng sức.
Nếu dây cương là cánh tay Cổ Lạc Nhi, hắn nhất định bóp nát nàng.
Hay cho ngươi Cổ Lạc Nhi, dám ở trước mặt người ngoài hủy hoại hình tượng quang minh của trẫm.
Hắn đây chính là tuyệt thế mỹ nam, tuyệt thế mỹ nam nghiến răng ngáy to còn có thể gọi là tuyệt thế mỹ nam sao?
"Ngoài ra thì sao?"
Lãnh Dạ cố nhẫn nhịn hỏi.
Hắn đường đường là bảo chủ của Cô Hồng Bảo, hao công tốn sức, không thừa hơi đi quan tâm hoàng đế ngủ có nghiến răng ngáy to hay không.
"Còn nữa, " Cổ Lạc Nhi vẻ mặt đau khổ nói, "Tướng ngủ của hắn cũng rất bất nhã."
Đông Phong Túy trong lòng phản bác một câu, tướng ngủ bất nhã chỉ sợ không phải trẫm a.
"Còn có."
Tỳ khí của Lãnh Dạ đang bên bờ vực nổi giận.
"Hết rồi."
Không đợi Lãnh Dạ phát tác, Cổ Lạc Nhi vội vàng nhào lên trước hỏi.
"Lãnh Dạ công tử, ngươi cho rằng còn có gì nữa? Ngươi đưa ra chút manh mối đi, cứ thế để ta giám thị, sự thật ta nhìn thấy cũng chỉ có những thứ này."
"Vậy ngươi cứ tiếp tục giám thị hắn."
Lãnh Dạ nén giận phân phó.
Đông Phong Túy mỉm cười, Lãnh Dạ ơi Lãnh Dạ, nói nhiều lời như vậy, câu này êm tai nhất.
Cổ Lạc Nhi không cam tâm hét thảm một tiếng.
"Đừng mà. Ta không thể tiếp tục ngủ với hắn."
Gương mặt Đông Phong Túy sầm xuống . Hắn đáng ghét như vậy sao?
"Hửm? Ngươi không muốn giải dược sao?"
Cổ Lạc Nhi ủy khuất nói: "Ta bị hắn làm cho ngủ không được thì thôi, còn bị hắn đạp xuống giường. Lãnh Dạ công tử, ngươi để người khác giám thị hắn đi? Được không? Sau này ngươi tới Minh Châu lâu, ta cam đoan không thu tiền của ngươi."
Lãnh Dạ liếc ngang Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi sợ tới mức thân thể rụt rụt về phía sau, cách xa Lãnh Dạ.
"Không, không chỉ là ngươi, ngươi còn có thể mang bằng hữu tới. Dứt khoát, từ nay về sau tất cả người ở Cô Hồng Bảo đều được miễn phí, vậy có được không?"
Trong lòng yên lặng tính toán một phen, nếu người của Cô Hồng Bảo đến Minh Châu lâu ăn uống chùa, nàng phải tổn thất bao nhiêu bạc.
Ừhm, bọn họ đều là sát thủ, đơn giản không dám tùy tiện hiện thân trước mặt người khác, phỏng chừng tổn thất không lớn lắm.
Lãnh Dạ hiển nhiên không có nhã hứng ăn chùa.
Lạnh lùng nói: "Ngươi không phải nói hoàng đế rất lười? Hắn còn có hứng thú đánh ngươi?"
Đông Phong Túy trong lòng kêu to oan uổng, rốt cuộc là ai đạp ai a.
Cổ Lạc Nhi đổi lại nhân vật giữa mình và Đông Phong Túy đôi chút.
"Không phải tướng ngủ của hắn rất xấu sao, khiến ta lách vào mép giường. Sau đó hắn nghiêng người, rồi đạp ta xuống dưới giường."
"Ồ? Ta lại nghe nói, có một ngày hoàng đế bị thương ở lưng?"
"Hắc hắc, cái kia a. Lúc ta té xuống đương nhiên muốn bắt lấy thứ gì đó để bám vào, không cẩn thận đã bắt phải hắn, khiến hắn cũng ngã xuống dưới giường."
Cổ Lạc Nhi xấu hổ nghiêng đầu một bên.
Nghĩ đến chuyện nàng đạp Đông Phong Túy xuống giường, hơn nữa còn mượn tay Thái hậu giằng co với hắn nửa ngày, có chút xấu hổ.
Lãnh Dạ có chút khó tin hỏi: "Hắn không tức giận sao?"
"Tức giận cái gì?"
“Một đế vương như hắn, bị ngươi đạp xuống dưới giường, còn bị thương, hắn không trị tội ngươi?"
"Hắn là một người lười, lười phát giận. Ngươi đã thấy hắn nổi giận với người nào chưa?"
Cổ Lạc Nhi đắc chí nói.
Trong lòng không hiểu tại sao lại rung động một chút, giống như chiếc dây đàn bị kéo động.
Đúng vậy a, Đông Phong Túy không có giận nàng.
Hắn rõ ràng không hề tức giận.
Nhưng mà, trước kia ngay cả chút chút việc nhỏ hắn đều phải so đo không để yên cho nàng, vì sao xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn lại không để ý ?
Dường như hiểu ra cái gì, Cổ Lạc Nhi vội vàng chuyển ý nghĩ, dứt khỏi chuyện này.
Người trong lòng nàng là Đạp Tuyết công tử, quan tâm người khác làm gì chứ?
Lãnh Dạ đưa mắt nhìn Cổ Lạc Nhi một lúc lâu, sau đó nói: "Ngươi tiếp tục giám thị hắn."
Cổ Lạc Nhi trong lòng biết muốn Lãnh Dạ thay đổi chủ ý chỉ là vô vọng, ủ rũ hỏi: "Giải dược thì sao?"
"Theo ta đi lấy."
Lãnh Dạ hướng ra phía ngoài phân phó xa phu một câu, lại bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Xe ngựa chậm rãi chuyển động, đưa Cổ Lạc Nhi và Lãnh Dạ đến Túy Phong lâu.
Túy Phong lâu là một tửu lâu, lúc này đã qua giờ cơm trưa, trong quán cũng không có nhiều người.
Lãnh Dạ dẫn Cổ Lạc Nhi đi vào một gian sương phòng lầu hai.
Gian sương phòng này có hai gian trong ngoài, dùng rèm hạt ngăn cách.
Lãnh Dạ tự tay rót một chén nước, tách một viên thuốc màu trắng thành hai nửa, ném vào trong nước.
Viên thuốc vừa vào nước, lập tức bị hòa tan.
"Uống đi, giải dược."
"Vì sao chỉ cho ta có nửa viên?" Cổ Lạc Nhi hồ nghi hỏi.
"Bởi vì, nửa viên thuốc chỉ có thể kéo dài ba tháng độc tính."
Ngữ khí Lãnh Dạ khá tự nhiên, như thể hắn đàm luận chỉ là thời tiết hôm nay, căn bản không liên quan đến mạng người.
Cổ Lạc Nhi nổi giận, biết rằng Lãnh Dạ đâu đơn giản bỏ qua cho nàng.
"Nếu như ba tháng sau biểu hiện của ta tốt, ngươi sẽ đưa ta nửa viên kia, đúng không?"
"Thông minh."
Lãnh Dạ lạnh mặt tán thưởng.
Trong lòng thầm nghĩ, nàng có thể nhanh chóng hiểu ra ý mình, chứng tỏ nàng không phải người ngu ngốc.
Mà nhìn nàng giở mánh khóe mở Minh Châu lâu, nàng không những không ngu ngốc, mà còn rất thông minh mới đúng.
Nhưng, vì sao để nàng giám thị Đông Phong Túy, báo cáo kết quả chỉ là những tin tức ngáy to nghiến răng không có liên quan này?
Đông Phong Túy thật sự là hoàng đế lười, không có quan hệ với Đạp Tuyết, hay là Cổ Lạc Nhi lừa hắn?
Giương mắt nhìn Cổ Lạc Nhi.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ Cổ Lạc Nhi đã nhanh chóng uống cạn toàn bộ thuốc.
Mặc kệ ra sao, có thể toàn mạng hơn ba tháng cũng tốt rồi.
Bị ánh mắt Lãnh Dạ lạnh lùng quét qua, Cổ Lạc Nhi vội vàng cúi thấp đầu xuống, thân thể rụt rụt phía sau.
"Lãnh Dạ công tử, ta có thể đi chưa?"
"Có thể."
Cổ Lạc Nhi nghe thấy hai chữ có thể này, giống như được đại xá, xoay người liền phóng về phía cửa.
Tay của nàng vừa nắm then vặn cửa, lại nghe thấy tiếng Lãnh Dạ từ phía sau truyền đến.
"Ngươi đã biết rõ ta là ai, nên hiểu rằng, cho dù không có tiêu hồn tán, ta vẫn có thể lấy mạng ngươi."
"Đã biết, ngài yên tâm đi, ta sẽ cố gắng vì ngài cống hiến sức lực."
"Đi đi."
Cổ Lạc Nhi kéo cửa, nhanh như chớp phóng ra ngoài.
Ngay cả cửa phòng cũng quên đóng.
Lãnh Dạ nâng cánh tay phải, sử dụng hữu chưởng, phát lực vào khoảng không, đóng cửa phòng lại.
"Hảo chưởng lực."
Cùng với tiếng ca ngợi, Đạp Tuyết đầu che lụa đen từ phía trong đi ra.



 Chương 106: Hoàng đế lười háo sắc, định làm gì? 2
"Hảo chưởng lực."
Cùng với tiếng khen, Đạp Tuyết đầu che lụa đen từ phía trong đi ra.
"Quá khen."
Lãnh Dạ cũng không nhìn hắn, cầm ấm trà trên bàn, rót hai chén, tự bưng lên một chén nhấp nhẹ.
"Lần này thì ngươi yên tâm rồi chứ?"
Đạp Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu, lụa đen cũng nhẹ nhàng đong đưa.
"Ba tháng sau thì sao?"
Lãnh Dạ đặt chén trà xuống, lạnh giọng đáp.
"Chỉ cần ngươi tới Ma Thiên Nhai, bất luận kết quả thế nào, ta vẫn đưa giải dược còn lại cho nàng."
"Được, có lời này của ngươi, ta yên tâm. Đến lúc đó ta sẽ tới tìm ngươi."
Đạp Tuyết lời còn chưa dứt, đã lách người vào phía trong nội thất.
Lãnh Dạ chậm rãi đi vào nội thất, chỉ thấy bên trong trống không, Đạp Tuyết cũng biến mất.
Lãnh Dạ lẳng lặng đứng, suy nghĩ.
Đông Phong Túy, Đạp Tuyết công tử, chẳng nhẽ thật sự không có liên quan?
Song, cho dù không phải cùng là một, ít nhất giữa bọn hắn chỉ có một Cổ Lạc Nhi.
Đạp Tuyết công tử quan tâm đến Cổ Lạc Nhi, là hắn đã yêu nàng.
Mà nàng, lại là phi tử của Đông Phong Túy.
Về sau, xảy ra chuyện gì? Nhất định sẽ rất thú vị.
Suy nghĩ vạn điều, cuối cùng tất cả đều ở Cổ Lạc Nhi.
Chưa từng có nữ nhân nào có thể ung dung mà đối diện y như thế, ứng phó như thường.
Các nàng nếu không phải sợ hãi y, thì là mê luyến y. Mà Cổ Lạc Nhi bị y bức ép, nuốt thứ gọi là Tiêu hồn tán, lại giống như không có chuyện gì, sống vẫn tiêu diêu tự tại.
Không lo lắng cho tính mạng mình, còn có tâm tư mở Minh Châu lâu, buôn bán khắc thư.
Nàng thiếu tưởng tượng hay là không sợ chết?
Nghĩ đến đây, dường như thấy được nụ cười của Cổ Lạc Nhi, tỏa ra ánh mặt trời sáng lạn.
Gian phòng tựa hồ cũng trở nên sáng rực hơn.
Một khắc này, lạnh căm trên mặt y tựa hồ như phai nhạt không ít.
Cổ Lạc Nhi cũng đang nghĩ đến Lãnh Dạ.
Nàng ngẫm nghĩ, Lãnh Dạ nói đúng, cho dù nàng không nuốt tiêu hồn tán, y muốn lấy mạng của nàng, còn không phải dễ như trở bàn tay sao.
Trừ phi, đúng như lời Đạp Tuyết công tử, nàng cả đời ở bên cạnh hắn, một tấc cũng không rời.
Gương mặt Cổ Lạc Nhi bắt đầu nóng lên.
Nàng thật sự có thể cùng với Đạp Tuyết, trở thành một đôi thần tiên quyến lữ trong giang hồ sao?
Đạp Tuyết là một người xuất sắc như vậy, sao có khả năng thích nàng?
Hắn nói như vậy, có lẽ chỉ là trêu chọc mà thôi.
Tâm tình bỗng chốc dâng lên, lại đè xuống, cuối cùng quay quanh Đạp Tuyết công tử.
Phát ngốc một hồi, mới tiếp tục tập trung tình thần lo chuyện của Lãnh Dạ.
Dù sao nàng cũng không thể chịu khống chế của Lãnh Dạ cả đời được.
Đáng sợ hơn là, nếu như có một ngày, Lãnh Dạ phát hiện nàng không còn giá trị lợi dụng, lại hiềm nàng đã biết quá nhiều, muốn diệt khẩu nàng thì sao?
Nghe nói sát thủ đều là người cực kỳ lãnh khốc, giết người không chớp mắt.
Mà người trong Cô Hồng Bảo lại càng khác thường.
Cổ Lạc Nhi nhíu mày suy nghĩ.
Đột nhiên nghĩ đến, từng nghe người ta nói, Lãnh Dạ là người cực kỳ cao ngạo, cho tới bây giờ giết người chỉ với một chiêu duy nhất.
Nếu như một chiêu y không giết được người này, như vậy, từ nay về sau chẳng những y sẽ không tiếp tục giết, ngược lại còn bảo vệ an toàn của người ấy.
Nếu như nàng có thể nghĩ ra cách khiến cho Lãnh Dạ nhất chiêu không giết được nàng, chẳng phải, nàng không những không cần tiếp tục lo lắng Lãnh Dạ hại nàng, lại còn được thêm một vệ sĩ hết sức hùng mạnh sao.
Đây là chuyện tốt cỡ nào a.
Cổ Lạc Nhi kích động.
Cổ Lạc Nhi hưng phấn.
Có điều, hưng phấn kích động này chỉ trong nháy mắt.
Bởi vì, nàng đồng thời nghĩ tới một vấn đề khác.
Nghe nói, trên đời này chưa có bất luận kẻ nào có thể chạy thoát một chiêu đó của Lãnh Dạ.
Cổ Lạc Nhi nàng là cái gì?
Võ công không có.
Nếu Lãnh Dạ muốn giết nàng, căn bản không cần tốn nhiều sức.
Cổ Lạc Nhi thở ngắn thở dài một hồi, bỏ qua việc này, đi xử lý công việc ở Minh Châu lâu.
Nếu quả thật không thoát khỏi vận rủi này, nàng rầu rĩ cũng vô dụng, đâu cần tự khiến bản thân không thoải mái?
Vui vẻ thêm một ngày, sống trọn vẹn một ngày.
Đêm đó, Cổ Lạc Nhi hết sức không vui theo sau Đông Phong Túy về phòng hắn.
Buổi trưa hôm nay, bất chợt nghe tin Lãnh Dạ tìm nàng, còn tưởng rằng có thể thoát, buổi tối không cần ở cùng với Đông Phong Túy nữa.
Aiz, nàng đúng là khổ mệnh a.
May là Đông Phong Túy lười, trước giờ không sủng hạnh hậu phi.
May là Đông Phong Tuý cũng không thích nàng.
Bằng không, nàng đã chết dưới tay hắn rồi.
Cổ Lạc Nhi rầu rĩ không vui tiến vào phòng, đột nhiên phát hiện, đêm nay Đông Phong Túy tựa hồ có gì khác khác.
Hắn nhìn nàng, bên môi có chút ý cười.
Có điều ý cười này lại làm cho nàng cảm thấy sởn tóc gáy.
Trực giác mách bảo đêm nay Đông Phong Túy sẽ không để nàng yên thân.
Kì quái, hôm nay nàng không có làm gì nha.
Chẳng lẽ, chuyện nàng gặp Lãnh Dạ bị hắn phát hiện? Điều này sao có thể?
Cổ Lạc Nhi ra vẻ bình tĩnh hỏi: "Hoàng thượng, người không ngủ được sao?"
"Ngủ, trẫm đương nhiên muốn ngủ. Đêm nay trẫm ngủ trên giường."
"Vậy, ta đây ngủ ở thụy tháp."
Cổ Lạc Nhi rất tự giác nói.
"Không được, ngươi cũng phải ngủ ở giường."
Đông Phong Túy nghiến răng nghiến lợi nói.
Dám ở trước mặt Lãnh Dạ phá hủy hình ảnh hắn, cái gì mà nghiến răng ngáy to, cái gì mà khiến cho nàng ngủ không yên.
Hắn đêm nay đúng là muốn nàng ngủ không ngon giấc.
Cổ Lạc Nhi lại càng hoảng sợ.
"Hoàng thượng, người phát sốt sao? Hay là để Lạc Nhi tìm ngự y tới xem?"
Dứt lời liền đưa tay lên trán Đông Phong Túy, định lần mò xem xét.
Đông Phong Túy gạt tay nàng.
"Trẫm rất thanh tỉnh. Làm sao thế? Ngươi không muốn ngủ trên giường với trẫm? Vậy được rồi, ngươi trở lại Cầm Sắt điện ngủ đi."
Cổ Lạc Nhi ước gì có thể trở về Cầm Sắt điện ngủ đây, chỉ là nàng làm sao dám?
Lãnh Dạ còn chưa đưa nửa viên giải dược kia cho nàng.
"Hoàng thượng, người đã nói, người sẽ không sủng hạnh ta." Cổ Lạc Nhi bĩu môi trách móc.
"Trẫm chưa nói muốn sủng hạnh ngươi, chỉ là muốn ngươi cùng trẫm ngủ ở trên giường."
Cổ Lạc Nhi do dự một lúc lâu, nhìn đến khi Đông Phong Túy không kiên nhẫn muốn đuổi nàng ra ngoài, rốt cuộc phải đáp ứng.
"Được, ngủ thì ngủ. Nhưng mà, người không thể nói mà không giữ lời, xâm phạm ta."
Đông Phong Túy xem thường liếc nàng.
Từ sau đêm được ôm nàng ngủ, hắn luôn nhớ đến cảm giác ôm nàng.
Ngủ một mình như thế nào cũng không yên giấc.
Lãnh Dạ uy hiếp Cổ Lạc Nhi, đáng giận thì đáng giận, nhưng việc này lại rất hợp ý hắn.
Nếu không, hắn đâu có thể nào ung dung lừa Cổ Lạc Nhi lên giường như vậy.
Ách, lời này nghe có chút mập mờ.
Cổ Lạc Nhi than thở bò lên giường.
Xong rồi xong rồi, nàng hằng đêm đều cùng nam nhân khác ngủ trên một chiếc giường, Đạp Tuyết có xem thường, không thèm gặp nàng nữa hay không?
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .